Miền Trung ơi! Mùa bão nổi
Nỗi niềm chi tan nát trời và mây?
Hoang tàn ngọn cỏ cành cây
Sóng đâu dâng suốt bao ngày đắng cay
Mái trường vắng tiếng cô thầy
Em thơ ơi! Có được say giấc nồng?
Hay còn ướt giữa mưa giông?
Bão bùng tê tái- đói lòng trong mưa?
Thời gian đâu biết sớm trưa
Trời cao u ám vẫn chưa hả hờn
Bao nhiêu tức tối nguồn cơn
Bấy nhiêu đau khổ trút lên con người.
Bắc thang lên hỏi ông trời
Nỗi niềm chi rứa? Hỡi ôi! Nỡ đành
Đoạ đày bao kiếp dân lành
Nổi trôi mùa lũ mong manh thân gầy
Xin trời kêu gió đuổi mây
Cho em thơ được no say giấc nồng
Bao nhiêu oán trách bất công
Miền trung gánh chịu bão giông lan tràn
Tâm Khúc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét