Chào mừng quý vị đến với blog của Phạm Trần Đình
Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2011
THƯA THẦY
Tặng thầy Trần Đình.
Thuở ấy, anh và em
Hai thầy trò cách nhau bằng bục giảng
Anh ân cần bàn tay cầm phấn trắng
Tấm bảng đen in dấu một mối tình.
Em hồn nhiên đâu hiểu mắt anh nhìn
Nét tinh nghịch tuổi học trò chưa hết
Chưa biết yêu đương, đêm chưa từng thao thức
Chợt ngượng ngùng khi anh nắm bàn tay.
Anh trên bục giảng_em lễ phép: thưa thầy!
Tránh ánh mắt anh nhìn nóng bỏng
Em từng ngày đến lớp chờ mong
Để gặp anh cho nỗi nhớ vơi đầy.
Em lén nhìn mà anh có đâu hay
Vẫn ánh mắt_dáng hình bình dị
Anh vẫn gieo vào em bao ý nghĩ
Và bên anh, em lễ phép: thưa thầy.
Cho đến bây giờ khi anh nắm bàn tay
Khi bục giảng không còn là khoảng cách
Khi tình yêu với em là sự thật
Phút bên anh_em vẫn nghĩ: thưa thầy!
Tâm Khúc, 18.6.2007
Thuở ấy, anh và em
Hai thầy trò cách nhau bằng bục giảng
Anh ân cần bàn tay cầm phấn trắng
Tấm bảng đen in dấu một mối tình.
Em hồn nhiên đâu hiểu mắt anh nhìn
Nét tinh nghịch tuổi học trò chưa hết
Chưa biết yêu đương, đêm chưa từng thao thức
Chợt ngượng ngùng khi anh nắm bàn tay.
Anh trên bục giảng_em lễ phép: thưa thầy!
Tránh ánh mắt anh nhìn nóng bỏng
Em từng ngày đến lớp chờ mong
Để gặp anh cho nỗi nhớ vơi đầy.
Em lén nhìn mà anh có đâu hay
Vẫn ánh mắt_dáng hình bình dị
Anh vẫn gieo vào em bao ý nghĩ
Và bên anh, em lễ phép: thưa thầy.
Cho đến bây giờ khi anh nắm bàn tay
Khi bục giảng không còn là khoảng cách
Khi tình yêu với em là sự thật
Phút bên anh_em vẫn nghĩ: thưa thầy!
Tâm Khúc, 18.6.2007
ÔNG THẦY NGOÀI HÀNH TINH
Lần đầu tiên hắn làm thầy giáo dạy tôi môn tiếng anh, gặp hắn tôi đã ngờ ngợ như đã gặp ở đâu rồi! à! Hóa ra, hắn ta là kẻ trưa nào tan trường mà la cà với bạn bè về trễ là chắc chắn sẽ gặp hắn đạp xe ngược chiều với bộ dạng cực kì đặc biệt; chiếc headphone dài thòng lòng, chiếc mũ trường sơn bạc màu, chiếc áo sơmi xanh và chiếc xe đạp cao nghều nghệu màu hồng thế mới nổi bật chứ. Ấn tượng về hắn không có lấy một tí tẹo tốt đẹp gì hết.
Buổi học năm tiết dài vô tận cũng đã kết thúc, bụng đang đói thì chớ còn bị cô giáo chủ nhiệm giữ lại la lối om sòm vì tội không nghiêm túc, lụi cụi đi về chung với nhỏ bạn không hiểu mình cứ léo nhéo kêu ca vì phải đợi lâu, dang bực cả mình lên thì chớ lại đụng ngay ánh mắt tò mò và hình như khiêu khích của một kẻ có bộ dạng, kiểu cách của người sao hỏa vừa đáp xuống trái đất kia làm tôi muốn choảng nhau quá trời! Vậy mà, hắn ta là thầy giáo của tôi và tôi phải cúi đầu chào hắn mới oan ức chứ!
Buổi học đầu tiên của ông thầy ngoài hành tinh này là một buổi chán ngắt, hắn dạy lại những kiến thức xưa lắc xưa lơ nếu mà tôi có cháu thì hẳn nhiên nó cũng đã biết rồi. tôi nghĩ bụng “Ừ! Ta thử coi ông thầy này dạy thế nào? Thử nghiệm hôm nay thôi, bữa sau là stop luôn cho đẹp trời!”. Mà cũng lạ, thường ngày ở lớp tôi là con nhỏ không biết nói chuyện, là “tảng băng trôi” trong mắt tụi bạn. Vậy mà, lúc hắn ta dạy cái miệng của tôi cứ tía lia như chưa bao giờ được nói và sợ kẻ khác cướp mất cơ hội mở miệng mà không thèm để ý đến lạ quen nữa. Hình như hắn ta là liều thuốc chữa bệnh kiêu căng không thèm nói chuyện hay sao í. Hôm đó, công nhận tôi cũng bực mình vì thắc mắc cái gì hắn ta cũng nói “suy nghĩ cho kỹ đi nếu mà vẫn nghĩ không ra thì lần sau giải thích!” Nghe câu nói xanh rờn, sặc mùi hình sự được từ khuôn mặt lạnh tanh (nhưng giọng nói của hắn quả thật rất ấm nhẹ) khiến tôi thấy vừa bực bội vừa mắc cười.
Trong lớp, đứa học trò nào cũng gọi hắn là anh (ngoại trừ tôi), dĩ nhiên hắn ta đứng trên bục giảng, tay cầm phấn trắng thì phải gọi là thầy (quan niệm sống của tôi từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ mà). Nhưng cả lớp chúng nó cứ gọi anh một mình cô độc gọi hắn là thầy coi cũng kì cục thiệt. Sau một hòi lăn tăn suy nghĩ tôi tự đưa ra cho mình một sáng kiến: Gọi trống không! Tự mình bằng lòng với “phát minh” vĩ đại tôi tự thấy mình thông minh thật chắc khó ai sánh bằng. Xưng hô vậy coi cũng ổn, không ai để ý, còn mình thì không bị lúng túng mà vẫn giữ được nguyên tắc sống của mình. He he! Thật là Khổng Minh tái thế! Nhưng, tan học… tôi lúng túng không biết chào ra sao hết, đang tính nước chuồn thì lương tâm mắng sa sả là đồ thiếu lễ độ nên đành khựng lại phía sau toan tính nói lời chào hỏi cho phải phép không thì thể nào lương tâm nó cũng tru tréo sỉ vả suốt ngày không yên với nó đâu! Sau khi tụi nó nhao nhao: “chào anh Đình!” Nhỏ Huyền còn phán một câu động trời “không chào!” thay cho lời giã biệt. Tôi đành ngậm ngùi cúi đầu lễ phép: “Xin phép thầy, em về!”. Ra khỏi lớp tụi bạn nhại lại chọc giỡn. Tôi tức anh ách, vừa tức bạn lại tức lương tâm lắm điều không chào thì có sao đâu bao nhiêu đứa học trò hắn có để ý đâu mà lắm chuyện thế không biết! Tức chả buồn chết tôi đành ngậm bồ hòn làm ngọt, coi như mình câm điếc vậy.
Qua buổi học đầu tiên, tôi đã điều tra về tung tích của ông thầy ngoài hành tinh ấy khá nhiều tin tức. Hắn ta là một thầy tu không thành, là đồng môn cùng trường với tôi nhưng trước cả chục năm. Chưa hết, hắn ta còn là học trò của Lão Thiệu (ông thầy ấy là nỗi ám ảnh suốt cuộc đời tôi dạy môn Karatedo, kẻ sát nhân chuyên phát học trò bằng đòn chống đẩy và nhảy động lực), hắn học văn cực tệ. Còn một điểm đáng lưu ý về hắn nữa là hắn là siêu trùm môn tiếng anh. Lý lịch bản thân hắn cũng khá ấn tượng đấy chứ! Trên đường về, tôi cùng lũ bạn hăng hái phát biểu, bình luận về ông thầy kì lạ kia. Tôi cười thầm trong bụng khi nhớ lại ánh mắt nửa tò mò, nửa khiêu khích của buổi học nào về trễ và những lời nguyền rủa lúc đó của tôi lúc kề ca nói xấu hắn ta với nhỏ bạn hay cằn nhằn (mặc dù không quen biết). He he! giờ tôi lại là học trò của hắn! Đúng là thú vị thật! Bỗng dưng trong đầu tôi loé lên một ý nghĩ hay ho và cay độc “ta sẽ chọc tức ông thầy có vẻ mặt của người ngoài hành tinh kia!”. Ngay lập tức ý nghĩ đó được thực hiện một cách triệt để. Mặc dù con đường đến lớp của hắn ta không được gần và thuận lợi cho lắm. Mẹ phản đối kịch liệt: “xa rứa mần răng mà đi nổi hả con?” Anh trai tôi còn phán một câu cay đắng hơn “Mi học được tiếng anh rồi thì cần chi học thêm nữa? và lại dành thời gian mà học toán!”. Trong lúc bí thế tôi kề ca kể khổ với tên bạn thân nghịch tử và đại phong kiến. Lập tức, cụ Song đưa ra một ý kiến rất khả thi cực kỳ có giá trị và sức thuyết phục cao bằng một “ý voi”: cài phần mềm ôn thi tất cả các môn tôi phải “vượt rào” vào máy tính của hắn học ké. Như vậy lý do đósẽ được chấp nhận…
Sau một hồi dò la phản ứng và dụ khị ông thầy chấp nhận lời nhờ vả thống thiết của tôi bằng cái gật đầu và khuyến mãi thêm một câu nói mát lòng mát dạ “Ừ! Em cứ làm đi! Không có gì phiền đâu!”. Vậy là cuối cùng âm mưu của tôi cũng thành công và bước đầu thực hiện. Trước khi đến lớp, tôi luôn luôn thủ sẵn những trò tai quái tưởng như sẽ làm cho hắn dở khóc dở cười nhưng thực tế lại cay đắng trần trụi là tôi chư bao giờ thực hiện trót lọt dù chỉ một trò đơn giản nhất. Cái bản mặt kì lạ của hắn càng ngày càng kì lạ hơn. Tuy vậy, đã có nét giống người trái đất hơn rồi! Hắn ta không còn tới lớp bằng chiếc xe đạp màu hồng sặc mùi con gái cao nghều nghệu ấy nữa mà giờ hắn chềm chệ trên xe Buýt. Mỗi lần chiếc xe đi qua, hắn lại nhìn tôi bằng ánh mắt khiêu khích và đầy doạ dẫm. Vậy là tôi thua hắn ta, một ông thầy mà bất cứ đứa học trò nào cũng gọi bằng anh (ngoại trừ tôi ra). Mọi ý nghĩ của tôi về hắn ta không có bút mực nào mà tả cho hết. Mà cái mặt của hắn vẫn tếu như cũ không có chút gì thay đổi, chỉ khác một điều là hình như hắn ta đã bớt vẻ hình sự trên khuôn mặt kì lạ đó. Hắn trở nên thân thiện hơn với bất cứ đứa học trò nào. Tôi phát hiên ra một bí mật vĩ đại là hắn cũng biết đùa chứ không hẳn là một hạt thóc hay hòn đất sù sì kì lạ biết di động mà chẳng biết cười. Bản mặt đầy âm mưu của hắn nhiều lúc khiến người ta bực mình. Hắn chỉ dám la những học sinh lớp nhỏ chứ còn lớp tôi thì cho tiền hắn ta không dám làm gì dù tụi tôi có đánh nhau trong lớp đi chăng nữa. Mỗi lần lớp ồn, hắn ta chỉ biết im lặng và gõ cuốn sách vô tội xuống bàn (hắn ta không có lấy một mẩu thước chứ nói gì đến một cây thước nguyên lành), lúc đó lớp quay lên cười. Và hắn cũng chỉ biết cười cay đắng không dám la một tiếng nào. Có hôm, lớp cho hắn leo cây. Chẳng có đứa nào đến lớp cả, để mặc hắn trầm tư trong lớp ôm mối hận học trò. Hôm sau đến lớp, hắn cũng chỉ dám hỏi nhẹ nhàng “sao hôm trước không đến lớp” lúc đó thì điều đương nhiên là trong đầu của lũ yêu tinh đã chứa đầy một lô lốc lý do buộc phải chấp nhận. Dù biết rằng bọn tôi nói dóc. Nhiều lúc nhìn bản mặt của hắn cũng tội tội! Đôi mắt thâm quầng như bị ai đó đánh chỉ thiếu sưng lên. Chứng tỏ hắn ta là kẻ chịu khổ nhiều trong cuộc đời. Làn da đen thui với những hạt mụn nhỏ trông thảm hại ghê gớm, còn khuôn mặt được mấy tên nốt ruồi ngự trị (duyên cũng có mà đểu thì cũng chẳng thiếu). Chân dung hắn đã vạch ra một chút tò mò trong mắt tôi. Thật kỳ lạ! Mẹ hắn ta là một bà cụ rất đẹp. Nhìn bà ai cũng dễ dàng nhận ra hồi trẻ cụ đẹp thế nào! Vậy mà hắn thì… hắn ta có nét giống ba. Sự so sánh giưa hắn và ba chỉ là qua bức ảnh chân dung đặt trên bàn thờ. Khuôn mặt ông cũng khắc khổ hơn kém hắn chẳng bao nhiêu! (Nhưng xét cho cùng thì cụ ông vẫn đẹp hơn hắn).
Cuộc đời! Chẳng biết thế nào mà lần! thượng đế và tạo hoá có bao giờ công bằng đâu? Bất công! Nhiều oan trái lắm! Thật sự thì hắn ta cũng chịu khá nhiều đau khổ. Sinh ra trong một gia đình khá nghèo (thực sự nghèo thì đúng hơn). Thế nhưng, người đời lại cho rằng gia đình hắn ta giàu có. Gia đình hắn nổi tiếng vì vụ suýt qua Mỹ. Nhưng, mấy ai hiểu được hoàn cảnh thật của hắn. Giấy tờ thủ tục và những ước mơ chưa thực hiện được thì ba hắn qua đời vì một vụ tai nạn. Trớ trêu chính là ở chỗ đó! Cụ mất mọi ước vọng tiêu tan! Gia đình hắn chịu đau thương mất mát. Hắn trở thành một đứa trẻ thiếu bàn tay cha. Cùng với mẹ làm mọi công việc nặng nhọc để nuôi sống gia đình. Cuộc sống khổ cực đã rèn dũa cho hắn một đức tính giản dị, tự lập và kiên định chân thành. Hắn ta ít khi nói về cuộc đời của hắn. Nhưng lúc nói bao giờ cũng có ánh mắt buồn đến xa xăm. Nhiều lúc nhìn kĩ hắn ta không còn nét trầm tư rụt rè của đứa trẻ nữa mà là bản chất quyết đoán mạnh mẽ của người đàn ông sớm trải đời.
Tôi đã học được ở hắn ta, ông thầy gây ấn tượng không tốt đẹp ấy khá nhiều điều. Thầy trò, anh em , tôi và hắn đã trở nên thân thiết từ khi nào không biết nữa. Hắn vẫn vậy, giản dị, đơn sơ như hạt cát vướng bận biết bao nhiêu bụi trần. Tôi vẫn thế vô tư, thích chọc giận kẻ khác và nghịch trổ trời khi đến lớp. Những lo toan thi cử, những dự định tương lai tôi có thể nói với hắn một cách thoải mái. Mỗi chuyện vui buồn trong cuộc sống tôi đều có thể tâm sự với hắn. Lúc nào cũng vậy, phải chăng như những người thân thiết nhất giữa dòng đời xuôi ngược trong lòng tôi luôn có hình ảnh của ông thầy “ngoài hành tinh”…
Buổi học năm tiết dài vô tận cũng đã kết thúc, bụng đang đói thì chớ còn bị cô giáo chủ nhiệm giữ lại la lối om sòm vì tội không nghiêm túc, lụi cụi đi về chung với nhỏ bạn không hiểu mình cứ léo nhéo kêu ca vì phải đợi lâu, dang bực cả mình lên thì chớ lại đụng ngay ánh mắt tò mò và hình như khiêu khích của một kẻ có bộ dạng, kiểu cách của người sao hỏa vừa đáp xuống trái đất kia làm tôi muốn choảng nhau quá trời! Vậy mà, hắn ta là thầy giáo của tôi và tôi phải cúi đầu chào hắn mới oan ức chứ!
Buổi học đầu tiên của ông thầy ngoài hành tinh này là một buổi chán ngắt, hắn dạy lại những kiến thức xưa lắc xưa lơ nếu mà tôi có cháu thì hẳn nhiên nó cũng đã biết rồi. tôi nghĩ bụng “Ừ! Ta thử coi ông thầy này dạy thế nào? Thử nghiệm hôm nay thôi, bữa sau là stop luôn cho đẹp trời!”. Mà cũng lạ, thường ngày ở lớp tôi là con nhỏ không biết nói chuyện, là “tảng băng trôi” trong mắt tụi bạn. Vậy mà, lúc hắn ta dạy cái miệng của tôi cứ tía lia như chưa bao giờ được nói và sợ kẻ khác cướp mất cơ hội mở miệng mà không thèm để ý đến lạ quen nữa. Hình như hắn ta là liều thuốc chữa bệnh kiêu căng không thèm nói chuyện hay sao í. Hôm đó, công nhận tôi cũng bực mình vì thắc mắc cái gì hắn ta cũng nói “suy nghĩ cho kỹ đi nếu mà vẫn nghĩ không ra thì lần sau giải thích!” Nghe câu nói xanh rờn, sặc mùi hình sự được từ khuôn mặt lạnh tanh (nhưng giọng nói của hắn quả thật rất ấm nhẹ) khiến tôi thấy vừa bực bội vừa mắc cười.
Trong lớp, đứa học trò nào cũng gọi hắn là anh (ngoại trừ tôi), dĩ nhiên hắn ta đứng trên bục giảng, tay cầm phấn trắng thì phải gọi là thầy (quan niệm sống của tôi từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ mà). Nhưng cả lớp chúng nó cứ gọi anh một mình cô độc gọi hắn là thầy coi cũng kì cục thiệt. Sau một hòi lăn tăn suy nghĩ tôi tự đưa ra cho mình một sáng kiến: Gọi trống không! Tự mình bằng lòng với “phát minh” vĩ đại tôi tự thấy mình thông minh thật chắc khó ai sánh bằng. Xưng hô vậy coi cũng ổn, không ai để ý, còn mình thì không bị lúng túng mà vẫn giữ được nguyên tắc sống của mình. He he! Thật là Khổng Minh tái thế! Nhưng, tan học… tôi lúng túng không biết chào ra sao hết, đang tính nước chuồn thì lương tâm mắng sa sả là đồ thiếu lễ độ nên đành khựng lại phía sau toan tính nói lời chào hỏi cho phải phép không thì thể nào lương tâm nó cũng tru tréo sỉ vả suốt ngày không yên với nó đâu! Sau khi tụi nó nhao nhao: “chào anh Đình!” Nhỏ Huyền còn phán một câu động trời “không chào!” thay cho lời giã biệt. Tôi đành ngậm ngùi cúi đầu lễ phép: “Xin phép thầy, em về!”. Ra khỏi lớp tụi bạn nhại lại chọc giỡn. Tôi tức anh ách, vừa tức bạn lại tức lương tâm lắm điều không chào thì có sao đâu bao nhiêu đứa học trò hắn có để ý đâu mà lắm chuyện thế không biết! Tức chả buồn chết tôi đành ngậm bồ hòn làm ngọt, coi như mình câm điếc vậy.
Qua buổi học đầu tiên, tôi đã điều tra về tung tích của ông thầy ngoài hành tinh ấy khá nhiều tin tức. Hắn ta là một thầy tu không thành, là đồng môn cùng trường với tôi nhưng trước cả chục năm. Chưa hết, hắn ta còn là học trò của Lão Thiệu (ông thầy ấy là nỗi ám ảnh suốt cuộc đời tôi dạy môn Karatedo, kẻ sát nhân chuyên phát học trò bằng đòn chống đẩy và nhảy động lực), hắn học văn cực tệ. Còn một điểm đáng lưu ý về hắn nữa là hắn là siêu trùm môn tiếng anh. Lý lịch bản thân hắn cũng khá ấn tượng đấy chứ! Trên đường về, tôi cùng lũ bạn hăng hái phát biểu, bình luận về ông thầy kì lạ kia. Tôi cười thầm trong bụng khi nhớ lại ánh mắt nửa tò mò, nửa khiêu khích của buổi học nào về trễ và những lời nguyền rủa lúc đó của tôi lúc kề ca nói xấu hắn ta với nhỏ bạn hay cằn nhằn (mặc dù không quen biết). He he! giờ tôi lại là học trò của hắn! Đúng là thú vị thật! Bỗng dưng trong đầu tôi loé lên một ý nghĩ hay ho và cay độc “ta sẽ chọc tức ông thầy có vẻ mặt của người ngoài hành tinh kia!”. Ngay lập tức ý nghĩ đó được thực hiện một cách triệt để. Mặc dù con đường đến lớp của hắn ta không được gần và thuận lợi cho lắm. Mẹ phản đối kịch liệt: “xa rứa mần răng mà đi nổi hả con?” Anh trai tôi còn phán một câu cay đắng hơn “Mi học được tiếng anh rồi thì cần chi học thêm nữa? và lại dành thời gian mà học toán!”. Trong lúc bí thế tôi kề ca kể khổ với tên bạn thân nghịch tử và đại phong kiến. Lập tức, cụ Song đưa ra một ý kiến rất khả thi cực kỳ có giá trị và sức thuyết phục cao bằng một “ý voi”: cài phần mềm ôn thi tất cả các môn tôi phải “vượt rào” vào máy tính của hắn học ké. Như vậy lý do đósẽ được chấp nhận…
Sau một hồi dò la phản ứng và dụ khị ông thầy chấp nhận lời nhờ vả thống thiết của tôi bằng cái gật đầu và khuyến mãi thêm một câu nói mát lòng mát dạ “Ừ! Em cứ làm đi! Không có gì phiền đâu!”. Vậy là cuối cùng âm mưu của tôi cũng thành công và bước đầu thực hiện. Trước khi đến lớp, tôi luôn luôn thủ sẵn những trò tai quái tưởng như sẽ làm cho hắn dở khóc dở cười nhưng thực tế lại cay đắng trần trụi là tôi chư bao giờ thực hiện trót lọt dù chỉ một trò đơn giản nhất. Cái bản mặt kì lạ của hắn càng ngày càng kì lạ hơn. Tuy vậy, đã có nét giống người trái đất hơn rồi! Hắn ta không còn tới lớp bằng chiếc xe đạp màu hồng sặc mùi con gái cao nghều nghệu ấy nữa mà giờ hắn chềm chệ trên xe Buýt. Mỗi lần chiếc xe đi qua, hắn lại nhìn tôi bằng ánh mắt khiêu khích và đầy doạ dẫm. Vậy là tôi thua hắn ta, một ông thầy mà bất cứ đứa học trò nào cũng gọi bằng anh (ngoại trừ tôi ra). Mọi ý nghĩ của tôi về hắn ta không có bút mực nào mà tả cho hết. Mà cái mặt của hắn vẫn tếu như cũ không có chút gì thay đổi, chỉ khác một điều là hình như hắn ta đã bớt vẻ hình sự trên khuôn mặt kì lạ đó. Hắn trở nên thân thiện hơn với bất cứ đứa học trò nào. Tôi phát hiên ra một bí mật vĩ đại là hắn cũng biết đùa chứ không hẳn là một hạt thóc hay hòn đất sù sì kì lạ biết di động mà chẳng biết cười. Bản mặt đầy âm mưu của hắn nhiều lúc khiến người ta bực mình. Hắn chỉ dám la những học sinh lớp nhỏ chứ còn lớp tôi thì cho tiền hắn ta không dám làm gì dù tụi tôi có đánh nhau trong lớp đi chăng nữa. Mỗi lần lớp ồn, hắn ta chỉ biết im lặng và gõ cuốn sách vô tội xuống bàn (hắn ta không có lấy một mẩu thước chứ nói gì đến một cây thước nguyên lành), lúc đó lớp quay lên cười. Và hắn cũng chỉ biết cười cay đắng không dám la một tiếng nào. Có hôm, lớp cho hắn leo cây. Chẳng có đứa nào đến lớp cả, để mặc hắn trầm tư trong lớp ôm mối hận học trò. Hôm sau đến lớp, hắn cũng chỉ dám hỏi nhẹ nhàng “sao hôm trước không đến lớp” lúc đó thì điều đương nhiên là trong đầu của lũ yêu tinh đã chứa đầy một lô lốc lý do buộc phải chấp nhận. Dù biết rằng bọn tôi nói dóc. Nhiều lúc nhìn bản mặt của hắn cũng tội tội! Đôi mắt thâm quầng như bị ai đó đánh chỉ thiếu sưng lên. Chứng tỏ hắn ta là kẻ chịu khổ nhiều trong cuộc đời. Làn da đen thui với những hạt mụn nhỏ trông thảm hại ghê gớm, còn khuôn mặt được mấy tên nốt ruồi ngự trị (duyên cũng có mà đểu thì cũng chẳng thiếu). Chân dung hắn đã vạch ra một chút tò mò trong mắt tôi. Thật kỳ lạ! Mẹ hắn ta là một bà cụ rất đẹp. Nhìn bà ai cũng dễ dàng nhận ra hồi trẻ cụ đẹp thế nào! Vậy mà hắn thì… hắn ta có nét giống ba. Sự so sánh giưa hắn và ba chỉ là qua bức ảnh chân dung đặt trên bàn thờ. Khuôn mặt ông cũng khắc khổ hơn kém hắn chẳng bao nhiêu! (Nhưng xét cho cùng thì cụ ông vẫn đẹp hơn hắn).
Cuộc đời! Chẳng biết thế nào mà lần! thượng đế và tạo hoá có bao giờ công bằng đâu? Bất công! Nhiều oan trái lắm! Thật sự thì hắn ta cũng chịu khá nhiều đau khổ. Sinh ra trong một gia đình khá nghèo (thực sự nghèo thì đúng hơn). Thế nhưng, người đời lại cho rằng gia đình hắn ta giàu có. Gia đình hắn nổi tiếng vì vụ suýt qua Mỹ. Nhưng, mấy ai hiểu được hoàn cảnh thật của hắn. Giấy tờ thủ tục và những ước mơ chưa thực hiện được thì ba hắn qua đời vì một vụ tai nạn. Trớ trêu chính là ở chỗ đó! Cụ mất mọi ước vọng tiêu tan! Gia đình hắn chịu đau thương mất mát. Hắn trở thành một đứa trẻ thiếu bàn tay cha. Cùng với mẹ làm mọi công việc nặng nhọc để nuôi sống gia đình. Cuộc sống khổ cực đã rèn dũa cho hắn một đức tính giản dị, tự lập và kiên định chân thành. Hắn ta ít khi nói về cuộc đời của hắn. Nhưng lúc nói bao giờ cũng có ánh mắt buồn đến xa xăm. Nhiều lúc nhìn kĩ hắn ta không còn nét trầm tư rụt rè của đứa trẻ nữa mà là bản chất quyết đoán mạnh mẽ của người đàn ông sớm trải đời.
Tôi đã học được ở hắn ta, ông thầy gây ấn tượng không tốt đẹp ấy khá nhiều điều. Thầy trò, anh em , tôi và hắn đã trở nên thân thiết từ khi nào không biết nữa. Hắn vẫn vậy, giản dị, đơn sơ như hạt cát vướng bận biết bao nhiêu bụi trần. Tôi vẫn thế vô tư, thích chọc giận kẻ khác và nghịch trổ trời khi đến lớp. Những lo toan thi cử, những dự định tương lai tôi có thể nói với hắn một cách thoải mái. Mỗi chuyện vui buồn trong cuộc sống tôi đều có thể tâm sự với hắn. Lúc nào cũng vậy, phải chăng như những người thân thiết nhất giữa dòng đời xuôi ngược trong lòng tôi luôn có hình ảnh của ông thầy “ngoài hành tinh”…
MIỀN TRUNG MÙA LŨ
Miền Trung ơi! Mùa bão nổi
Nỗi niềm chi tan nát trời và mây?
Hoang tàn ngọn cỏ cành cây
Sóng đâu dâng suốt bao ngày đắng cay
Mái trường vắng tiếng cô thầy
Em thơ ơi! Có được say giấc nồng?
Hay còn ướt giữa mưa giông?
Bão bùng tê tái- đói lòng trong mưa?
Thời gian đâu biết sớm trưa
Trời cao u ám vẫn chưa hả hờn
Bao nhiêu tức tối nguồn cơn
Bấy nhiêu đau khổ trút lên con người.
Bắc thang lên hỏi ông trời
Nỗi niềm chi rứa? Hỡi ôi! Nỡ đành
Đoạ đày bao kiếp dân lành
Nổi trôi mùa lũ mong manh thân gầy
Xin trời kêu gió đuổi mây
Cho em thơ được no say giấc nồng
Bao nhiêu oán trách bất công
Miền trung gánh chịu bão giông lan tràn
Tâm Khúc
Nỗi niềm chi tan nát trời và mây?
Hoang tàn ngọn cỏ cành cây
Sóng đâu dâng suốt bao ngày đắng cay
Mái trường vắng tiếng cô thầy
Em thơ ơi! Có được say giấc nồng?
Hay còn ướt giữa mưa giông?
Bão bùng tê tái- đói lòng trong mưa?
Thời gian đâu biết sớm trưa
Trời cao u ám vẫn chưa hả hờn
Bao nhiêu tức tối nguồn cơn
Bấy nhiêu đau khổ trút lên con người.
Bắc thang lên hỏi ông trời
Nỗi niềm chi rứa? Hỡi ôi! Nỡ đành
Đoạ đày bao kiếp dân lành
Nổi trôi mùa lũ mong manh thân gầy
Xin trời kêu gió đuổi mây
Cho em thơ được no say giấc nồng
Bao nhiêu oán trách bất công
Miền trung gánh chịu bão giông lan tràn
Tâm Khúc
Thứ Bảy, 12 tháng 2, 2011
CÁNH NÔI ĐƯA
Bước lặng lẽ trên lối mòn kí ức
Con tìm về hình bóng mẹ và cha
Cả những niềm vui và nỗi niềm mà
Con đã quên và chôn vào dĩ vãng.
Con thấy lại dáng hình cha chăm chú
Mắt mờ dần qua mỗi bước thời gian
Tay run run và tim ước bình an
Trên tiếng cười bàn chân con bước.
Con thấy lại dáng mẹ hiền tất bật
Mắt âu lo tần tảo giữa cuộc đời
Những nếp nhăn in hình chờ đợi
Con trưởng thành cười đẹp vành môi.
Con thấy nhiều, nhiều lắm mẹ cha ơi!
Những niềm tin cả những lần lầm lỗi
Và con hiểu đời không hề bình lặng
Phút giây nào chợt nhớ: cánh nôi đưa.
Tâm Khúc
Con tìm về hình bóng mẹ và cha
Cả những niềm vui và nỗi niềm mà
Con đã quên và chôn vào dĩ vãng.
Con thấy lại dáng hình cha chăm chú
Mắt mờ dần qua mỗi bước thời gian
Tay run run và tim ước bình an
Trên tiếng cười bàn chân con bước.
Con thấy lại dáng mẹ hiền tất bật
Mắt âu lo tần tảo giữa cuộc đời
Những nếp nhăn in hình chờ đợi
Con trưởng thành cười đẹp vành môi.
Con thấy nhiều, nhiều lắm mẹ cha ơi!
Những niềm tin cả những lần lầm lỗi
Và con hiểu đời không hề bình lặng
Phút giây nào chợt nhớ: cánh nôi đưa.
Tâm Khúc
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)